Kết quả tìm kiếm cho "bốc thuốc xông hơi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 370
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Bánh bèo Bà Ba ở Rạch Giá, bánh lọt xào và bánh bao chỉ ở Hà Tiên, đu đủ đâm ở Tri Tôn... Những món ăn bình dị ấy đã được người dân địa phương giữ gìn qua nhiều thế hệ, trở thành những hương vị khó tìm thấy ở nơi khác.
Từ nguồn vốn chính sách, những người chấp hành xong án phạt tù trở về địa phương có thêm điều kiện sản xuất, vươn lên trong cuộc sống.
Dù giữa trưa nắng gắt hay khi phố đã lên đèn, những công nhân thu gom rác vẫn lặng lẽ đẩy từng chuyến xe nặng trĩu đi qua các tuyến phố. Công việc của họ chỉ kết thúc khi những con đường sạch rác, khi nhiều người đã yên giấc ngủ.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
Tan ca, công nhân từ các nhà máy ở Khu công nghiệp Thạnh Lộc, xã Thạnh Lộc hối hả với những lo toan. Người vội đón con, người tranh thủ mua thức ăn, người đứng trước cổng nhà máy chờ người thân rước về. Sau giờ tan ca là những bữa cơm muộn, căn phòng trọ chật hẹp, những khoản chi phải cân đong đo đếm và cả niềm vui giản dị khi gia đình được ngồi lại bên nhau.
Chị bạn nói mình cũng kiên định lắm em. Thề trong bụng là không đụng vô những đồng tiền thiện nguyện của mọi người. Nhưng rồi khi có trong tay một số tiền lớn cũng là lúc người thân mình gặp nạn. Lúc đó đi mượn đầu trên xóm dưới gì cũng nhận những cái lắc đầu. Vậy là tạm ứng. Ứng xong trả không nổi. Vậy là trở thành người trục lợi trên những đồng tiền nhân nghĩa của mọi người.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Hòa Thuận đưa tôi đến nhà bà Thị Lạc, ngụ ấp Xẻo Cui, xã Hòa Thuận vào một ngày mưa tầm tã cuối tháng 6. Trước mắt tôi là căn nhà nhỏ với khoảng sân rộng vài mét vuông. Giữa sân, bà Lạc ngồi giữa những bó tre, tay thoăn thoắt lướt con dao nhỏ qua từng thanh tre đã được chẻ sẵn, tiếng dao cạo đều đều tạo nên âm thanh nhẹ nhàng, êm tai.
Chợ phiên của trẻ em là sân chơi mùa hè được một nhóm phụ huynh tổ chức. Nghe qua tưởng chỉ là trò chơi bán hàng, nhưng khi bước vào không gian chợ phiên là cả một quá trình học tập thực tế để trẻ hiểu về giá trị sức lao động, trách nhiệm với việc mình làm từ những trải nghiệm rất thật.
2 giờ sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, các tiểu thương chợ Bắc Sơn, phường Rạch Giá đã tất bật bắt đầu ngày mới. Trong ánh đèn vàng hắt xuống lối đi, tiếng xe chở hàng vào chợ, tiếng dao chạm thớt, tiếng người gọi nhau í ới nhận rau, cá, thịt… tạo nên nhịp sống riêng của chợ truyền thống. Phía sau mỗi bó rau, con cá, miếng thịt là những nhọc nhằn tính toán và cả nỗ lực giữ nghề trước nhiều đổi thay.